U23 Việt Nam: THUA ĐẸP CÒN HƠN THẮNG “DÙA”….

Trận đấu chung kết Giải vô địch U23 Châu Á đã khép lại, mà dư âm của nó vẫn sẽ còn vang vọng mãi. Vang vọng, bởi đối với người Việt Nam, thành tích của đội tuyển U23 quốc gia là ngoài mong đợi, cho dù chúng ta đã vuột tay khỏi chức vô địch chỉ trong một giây phút sát nút cuối cùng.

Nhưng không sao, thành công của đội tuyển vẫn là ngoài mong đợi. Cảm hứng mà các cầu thủ U23 Việt Nam mang lại cho giải đấu, cho người hâm mộ là trên mức đón chờ. Các thành viên đội tuyển, và thành tích đáng tự hào này, đã thổi bùng một hào khí dân tộc suốt dải đất hình chữ S, gợi lên hai tiếng Việt Nam gắn kết và rất đỗi thân thương.

Trước trận chung kết, được tiếp xúc với rất nhiều bậc đại sư về phong thủy, lý số, nhiều người đã khẳng định chúng ta không có Căn đoạt cúp Vô địch kỳ này, tuy rằng với bản thân tôi, trái tim không muốn tin, nhưng cái đầu nhiều khi vẫn phải lạnh. Kết quả, tuy không vui nhiều, nhưng tôi thấy thật mỹ mãn nếu xét trên bình diện toàn cục.

Trở lại với trận thi đấu Chung kết, phải nói là có một không hai trong lịch sử bóng đá thế giới này, từ góc độ của người hâm mộ, chẳng phải chúng ta đã được xem một trận đấu với cảm xúc kéo dài hơn rất nhiều trận đấu cùng loại, 120 phút thi đấu và cả 50 phút phải dừng chờ giữa hai hiệp chính để các nhân viên kỹ thuật trên sân dọn tuyết. Chẳng phải chúng ta đã được xem một pha ghi bàn ngoạn mục ở đẳng cấp thế giới của cầu thủ U23 Việt Nam mang số áo 19 Nguyễn Quang Hải, pha ghi bàn, mà không ít người không ngần ngại so sánh với các tượng đài bóng đá mọi thời đại của Thế giới, như Ronado, Messi, David Beckham … Chẳng phải chúng ta đã nghẹn ngào với hình ảnh Văn Thanh, Xuân Trường cùng bới tuyết tìm nơi đặt bóng, dọn đường cho Quang Hải xuất sắc ghi bàn, hình ảnh ấy, tinh thần đồng đội, thi đấu ngoan cường ấy quả đã làm thổn thức bao trái tin mang cùng ngôi sao vàng trên nền cờ đỏ và hai tiếng Việt Nam.

Thua bao nhiêu, không quan trọng bằng cách thua, có ai đó đã nói như vậy, và chúng ta đã thua bạn ở phút 119 + 20 giây, có thể nói là một cái thua không thể đẹp hơn. Giả sử, trận đấu bước sang loạt thi đá luân lưu đầy may rủi, chúng ta có thể tin vào tài năng trong khung gỗ của Bùi Tiến Dũng, hay những pha đá kỹ thuật mà lạnh lùng của các cầu thủ con cưng, nhưng biết đâu, nếu không may chúng ta thất bại, lại là những màn trách cứ và mổ xẻ, đay đả và đổ lỗi. Nếu mà thua để ai đó bị xem là tội đồ, thì chi bằng thua mà tất cả được tôn vinh, chẳng phải là một cái thua rất đẹp hay sao. Sự sắp đặt của tao hóa, ta không thay đổi được kết quả, nhưng kết quả đó đẹp và có lợi cho tương lai thì còn gì tuyệt vời hơn

Cũng không cần thêm một chiếc cúp để các cầu thủ U23 là nhà vô địch, bởi các cầu thủ của chúng ta đã  xứng đáng là cácnhà vô địch  trong lòng người hâm mộ từ trước đó, không chỉ trong nước, mà là trong cả làng túc cầu trẻ thế giới. Đó là chưa nói đến những hệ lụy thường thấy, mỗi khi các bạn trẻ đứng ở tột đỉnh vinh quang.

Thắng không kiêu, bại không nản mới là đạo lý của Người Việt Nam chúng ta. Thua mà chúng ta nhận rõ thực lực của mình, còn hơn là thắng một cách may mắn để rồi kéo theo những kỳ vọng thái quá, những áp lực vô biên của nhiều người, nhiều giới dồn lên vai các cầu thủ trẻ. Một chiến thắng không căn cơ, cũng có thể biến thành một cái cớ để những người quản lý thiếu tầm nhìn đặt sai mục tiêu, nống cao thành tích để nhận vào và đòi hỏi đầu tư từ nhà nước – tiền thuế của dân. Đó là chưa kể những hệ lụy có thể đến từ mọi ngóc ngách của cuộc sống, uống rượu, đua xe, cá độ và quá độ….

Thành tích phải dựa trên thực lực. Bóng đá cũng vậy, mà ngành nào cũng thế. Thành tích của ngày hôm nay chắc chắn sẽ trở thành một bước đệm đầy căn cơ của đội tuyển, đến khi chúng ta hội tụ đủ vận khí và thực lực, chúng ta sẽ cùng chung vui một cách điềm tĩnh, tự hào và văn hóa khi Đội tuyển bước lên đỉnh vinh quang.

Dương Bá Huỳnh

gửi bình luận